A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Lễ Tro của người Công giáo: Nét đẹp tiết độ và khiêm nhường

Giữa những ngày du xuân rộn ràng, nhiều người Công giáo vẫn tìm về Nhà thờ để lãnh nhận Lễ Tro vào mồng 4 Tết. Dấu tro trên trán mở đầu Mùa Chay, nhắc họ sống tiết độ, khiêm nhường và trở về với điều quan trọng nhất.

Lễ Tro là ngày mở đầu Mùa Chay trong Giáo hội Công giáo, khởi đi từ truyền thống Kinh Thánh và Hội thánh sơ khai về việc dùng tro như dấu chỉ sám hối. Nghi thức trung tâm của ngày này là làm phép tro và xức tro kèm lời nhắc “Hãy nhớ mình là bụi tro…” hoặc “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”.

733-202602210303241.jpeg

Tro được làm bằng cách đốt các lá/cành đã được làm phép trong Chúa nhật Lễ Lá năm trước của người Công giáo.

Theo luật của Giáo hội Công giáo Latinh, Lễ Tro là ngày ăn chay và kiêng thịt. Người từ 18-59 tuổi ăn một bữa no, từ 14 tuổi trở lên kiêng thịt (động vật máu nóng).

Từ Lễ Tro, người Công giáo bước vào Mùa Chay 40 ngày với ba thực hành căn bản: cầu nguyện, chay tịnh và bác ái. Việc tiết độ trong ăn uống và lối sống không nhằm “làm cho đúng luật” theo hình thức, mà để tập làm chủ bản thân, mở lòng hơn với người khác, và chuẩn bị tâm hồn hướng về lễ Phục Sinh.

Năm 2026, Thứ Tư Lễ Tro theo lịch phụng vụ chung trùng mồng 2 Tết. Từ đặc ân Tòa Thánh ban cho Giáo hội Việt Nam, Hội đồng Giám mục Việt Nam quyết định: khi Lễ Tro trùng mồng 1, 2, 3 Tết thì được dời Thánh lễ Lễ Tro sang mồng 4.

Theo truyền thống phụng vụ của người Công giáo, tro được đốt từ những nhành lá đã được làm phép trong Chúa nhật Lễ Lá năm trước. Một vòng biểu tượng khép kín và sắc sảo: từ những nhành lá từng được cầm lên trong ngày rước, đến tro bụi của ngày thống hối; từ khoảnh khắc hân hoan, đến lời mời gọi trở về.

Trong những ngày Tết, người ta thường nói nhiều về may mắn và khởi đầu mới. Lễ Tro đưa ra một định nghĩa khác về mới: mới không chỉ ở lịch, mà ở lòng. Mới là dám nhìn lại mình, dám bỏ một thói quen xấu, dám xin lỗi, dám làm hòa.

733-202602210303242.jpeg

Nghi thức xúc tro của người Công giáo

Nếu Tết là dịp người Việt nhớ nguồn, nhớ ơn, nhớ gia đình, thì Lễ Tro là dịp người Tín hữu Công giáo nhớ phận người, nhớ trách nhiệm với đời sống đạo đức, và nhớ rằng tình thân không được giữ bằng mâm cỗ đầy, mà bằng những lời nói biết giữ, những hành xử biết nhường.

Với nhiều người, mồng 4 Tết đi lễ nhận tro là một cái phanh cần thiết. Sau vài ngày gặp gỡ dày đặc, lời qua tiếng lại dễ trượt thành quá lời. Sau vài ngày ăn uống liên miên, sự tiết độ trở nên khó. Và sau vài ngày bận chúc tụng, người ta dễ quên cầu nguyện. Lễ Tro vì thế giống như một ngưỡng cửa: bước qua để bắt đầu Mùa Chay bằng những việc nhỏ, nhưng thật.

Người Công giáo thường tóm gọn tinh thần Mùa Chay trong ba việc: cầu nguyện, chay tịnh, bác ái. Nếu cầu nguyện là trở về với Chúa, chay tịnh là tập làm chủ bản thân, thì bác ái là mở lòng ra với người khác. Tro vì thế không khép người ta vào một nỗi buồn đạo đức, mà mở người ta ra với liên đới: bớt cho mình để nghĩ đến người thiếu thốn; bớt cái tôi để biết nâng người khác lên.

Dấu tro ấy giống một lời tự nhắc mang theo suốt ngày: hôm nay sống chậm lại một chút; hôm nay bớt một lời nặng; hôm nay đừng làm ai buồn; hôm nay bắt đầu lại.

Có những nét đẹp văn hóa không cần ồn ào mới thấy. Lễ Tro của người Công giáo là một nét đẹp như vậy. Giữa mùa vui, người ta vẫn vui, nhưng chọn vui có chiều sâu. Giữa năm mới, người ta vẫn ước, nhưng chọn ước bằng một trái tim đã biết hạ mình. Và chính sự khiêm nhường ấy, trong đời sống gia đình lẫn đời sống xã hội, mới là nền của một bình an bền...


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết