Giáo viên đề xuất tăng số tiết dạy thêm ở trường vào giai đoạn ôn thi 'nước rút'
Giữa yêu cầu chấn chỉnh tình trạng dạy thêm tràn lan và nhu cầu ôn tập chính đáng của học sinh, đặc biệt ở lớp cuối cấp, nhiều giáo viên cho rằng cần một cơ chế linh hoạt thay vì áp dụng khung thời lượng “cứng” cho mọi đối tượng.
Theo dự thảo, dạy thêm trong nhà trường không được thu tiền và chỉ tổ chức cho 3 nhóm đối tượng: Học sinh có kết quả học tập cuối học kỳ liền kề ở mức chưa đạt; học sinh được lựa chọn bồi dưỡng học sinh giỏi; học sinh lớp cuối cấp tự nguyện đăng ký ôn thi tuyển sinh, tốt nghiệp theo kế hoạch giáo dục của nhà trường.
Mỗi môn học được tổ chức không quá 2 tiết/tuần, trừ trường hợp đặc biệt do Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo quyết định.
Quy định này được đánh giá là cần thiết để ngăn chặn tình trạng dạy thêm tràn lan. Tuy nhiên, từ thực tiễn giảng dạy, nhiều thầy cô cho rằng mức trần 2 tiết/tuần nếu áp dụng xuyên suốt năm học sẽ khó đáp ứng nhu cầu ôn tập tăng cao vào cuối năm.

Trong bối cảnh thi cử cạnh tranh, áp lực đầu ra lớn, việc “mở lối” có kiểm soát cho giai đoạn ôn thi nước rút cũng là đòi hỏi thực tế.
“Nước rút” không thể chỉ 2 tiết mỗi tuần
Cô Nguyễn Hương Mai (Tuyên Quang) cho rằng cần phân biệt rõ từng giai đoạn. Theo cô, với học sinh lớp 9 và lớp 12, học kỳ I và nửa đầu học kỳ II vẫn là thời điểm tiếp thu kiến thức mới, có thể giữ mức 2 tiết/tuần để tránh gây áp lực sớm.
Tuy nhiên, từ nửa sau học kỳ II đến trước kỳ thi khoảng 8-10 tuần quyết định, học sinh bước vào giai đoạn ôn tập tổng lực. Đây không chỉ là lúc củng cố kiến thức mà còn rèn kỹ năng làm bài, quản lý thời gian, tâm lý phòng thi.
“Nếu vẫn giữ khung 2 tiết/tuần, rất khó đảm bảo hiệu quả ôn luyện”, cô Mai nhận định.
Vì vậy, giáo viên này đề xuất cho phép tăng lên 4-5 tiết/tuần trong thời gian giới hạn, áp dụng rõ ràng cho nhóm học sinh cuối cấp có nhu cầu. Cách làm này vừa hỗ trợ kịp thời, vừa tránh lạm dụng dạy thêm kéo dài.

Thầy Đặng Minh Trung, giáo viên Trường THCS Dĩ An. Ảnh: NVCC
Thầy Đặng Minh Trung, giáo viên Trường THCS Dĩ An (TP Hồ Chí Minh), cho biết thực tế nhiều trường đã phải linh hoạt tăng tiết từ đầu học kỳ II.
“Mỗi môn Toán, Văn, Anh tăng thêm 2 tiết/tuần, từ 4 lên 6 tiết. Hai tiết tăng thêm học buổi chiều, bốn tiết học buổi sáng”, thầy Trung chia sẻ, nhấn mạnh nhu cầu ôn tập thực tế của học sinh là rất lớn.
Không chỉ cuối cấp, học sinh yếu cũng cần thêm thời lượng
Bên cạnh nhóm ôn thi, học sinh yếu cũng là đối tượng cần được tăng cường hỗ trợ. Thầy Nguyễn Văn Kiên (Bắc Ninh) đề xuất duy trì 2 tiết/tuần suốt năm học để củng cố kiến thức căn bản. Riêng hai tuần trước kiểm tra giữa kỳ và cuối kỳ, có thể tăng lên 3-4 tiết/tuần.
Với học sinh phải kiểm tra lại cuối năm, việc tổ chức 4-5 tiết/tuần trong khoảng một tháng được cho là hợp lý, giúp các em có cơ hội “vá lỗ hổng” kiến thức, hạn chế nguy cơ ở lại lớp.
Trong khi đó, đội tuyển học sinh giỏi và học sinh nghiên cứu khoa học kỹ thuật cũng cần cơ chế riêng. Giáo viên đề xuất cho phép tổ chức 2 tiết/tuần từ đầu năm học đến trước thời điểm thi, theo kế hoạch được phê duyệt, nhằm bồi dưỡng mũi nhọn một cách bài bản.

Nếu được thiết kế linh hoạt, dạy thêm trong nhà trường sẽ trở thành kênh hỗ trợ hiệu quả, giảm áp lực học thêm bên ngoài và bảo đảm cơ hội tiếp cận công bằng cho mọi học sinh. Ảnh: UET
Theo quy định hiện hành của Bộ Giáo dục và Đào tạo, tổng số tiết dạy thêm được tính trả lương không quá 200 tiết/năm học. Trường hợp vượt do thiếu giáo viên, người đứng đầu cơ sở giáo dục phải báo cáo cơ quan có thẩm quyền.
Giáo viên cho rằng, nếu cho phép tăng tiết trong giai đoạn “nước rút”, cần đồng thời bảo đảm nguồn ngân sách và quyền lợi chính đáng của giáo viên khi dạy vượt định mức. Việc tổ chức phải công khai, minh bạch, tự nguyện, đúng đối tượng và gắn trách nhiệm rõ ràng của hiệu trưởng trong quản lý, giải trình.
Chủ trương siết dạy thêm là cần thiết để giữ kỷ cương. Tuy nhiên, thực tiễn thi cử và phân hóa năng lực học sinh đặt ra yêu cầu linh hoạt.
Tăng số tiết dạy thêm trong giai đoạn ôn thi “nước rút” với phạm vi, thời gian và đối tượng rõ ràng được nhiều giáo viên xem là giải pháp dung hòa.
Bài toán không nằm ở việc “có tăng hay không”, mà là tăng như thế nào để vừa bảo đảm kỷ cương, vừa đáp ứng nhu cầu học tập chính đáng.
Khi được tổ chức hợp lý, dạy thêm trong nhà trường sẽ trở thành kênh hỗ trợ thiết thực, giảm áp lực học thêm bên ngoài và nâng cao chất lượng thực chất cho học sinh cuối cấp.



