A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Lay lắt những phận đời ở “xóm chạy thận”

Họ đều là những người mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo về đây ở trọ và lập nên một xóm buồn mang tên “xóm chạy thận”. Giữa thời tiết nắng nóng, họ phải sống trong những phòng trọ lụp sụp, xuống cấp và thiếu thốn trăm bề. Ở nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết như sợi chỉ mong manh, tình người càng thêm bền chặt…

Hẩm hiu những phận đời chạy thận

Gần Bệnh viện Đa khoa thành phố Vinh cơ sở 2 (phường Vinh Hưng, Nghệ An), khu nhà trọ được nhiều người gọi là “xóm chạy thận” là nơi sinh sống của khoảng 30 bệnh nhân suy thận. Họ đến từ nhiều địa phương, thuê trọ lâu dài để thuận tiện cho việc lọc máu định kỳ ba lần mỗi tuần. Những ngày qua, khi Nghệ An bước vào cao điểm nắng nóng, nhiệt độ ngoài trời liên tục vượt ngưỡng 40 độ C, các căn phòng trọ vốn chật hẹp càng trở nên ngột ngạt.

clo_br_6.jpg
Những người bị bệnh hiểm nghèo cùng về sống trong xóm trọ mang tên buồn “xóm chạy thận” (ảnh: Kim Long)

Mới tầm 9h sáng nhưng hơi nóng đã hầm hập ở hành lang xóm trọ. Ngồi thở dài sau một đêm mất ngủ vì nóng, chị Chu Thị Lợi (SN 1987), trú xã Hải Châu (Nghệ An) cho biết: “Đến nay, tôi đã có 6 năm chạy thận đồng nghĩa với chừng ấy thời gian phải sống xa chồng con. Hai đứa con, một cháu vừa kết thúc cấp 2, đứa còn lại học tiểu học hiện sống cùng bố ở quê. Thương nhớ con nhưng vì sức khỏe, bệnh tật tôi đành xa chúng nó, chỉ khi có việc mới bắt xe về nhà”.

Để duy trì cuộc sống và có tiền lo thuốc thang cho vợ, chồng của chị Lợi ngoài làm nông còn đi phụ hồ. “Bản thân bị bệnh, không làm ra kinh tế nên tôi không dám chi tiêu nhiều. Thuê trọ cũng chỉ thuê nơi rẻ nhất, không có tiền lắp điều hòa nên nhiều hôm trời nóng tôi phải giặt khăn để đắp lên người cho mát”, chị Lợi vừa thở dài, vừa chỉ vào những u cục to trên cánh tay.

clo_br_img-0224.jpg
Nhiều năm qua, chị Chu Thị Lợi phải xa các con vào thành phố thuê trọ sống một mình để tiện cho việc chạy thận (ảnh: Kim Long)

30 phận người chạy thận sống tại đây già cả có, thanh niên trai tráng cũng có. Họ đều có chung hoàn cảnh: tiền bạc eo hẹp, nhà ở xa thành phố, hoặc tít tận miền Tây xứ Nghệ. Và hơn cả, ai nấy đều đã ở vào giai đoạn cuối của căn bệnh suy thận mãn tính.

Ở xóm chạy thận này, khi nhắc đến hoàn cảnh chị Nguyễn Thị Nguyệt Ánh (SN 1997) ai cũng thương cảm. Ánh phát hiện bị bệnh thận gia đoạn cuối khi vừa tốt nghiệp đại học. Đôi mắt ngấn lệ, Ánh nhớ lại: “Cách đây 7 năm, sau khi tốt nghiệp Đại học Vinh chuyên ngành kế toán, em đi làm công ty đúng một ngày thì sức khỏe gặp vấn đề. Hôm đó, em đang làm việc thì bị co giật và được mọi người đưa đến bệnh viện. Nhận thông tin bị suy thuận giai đoạn cuối em sốc lắm, suy sụp. Từ đó đến nay em phải thuê phòng trọ gần bệnh viện để thuận tiện cho việc vào viện lọc máu 3 lần mỗi tuần”.
clo_br_1.jpg
Vừa tốt nghiệp đại học, chị Ánh bàng hoàng phát hiện bị suy thận gian đoạn cuối (ảnh: 1 Kim Long)

Trong câu chuyện của mình, nhiều lúc Ánh cười trong vô thức khi nghĩ về tương lai. Ánh cho biết, từ khi bản thân phát hiện bệnh, bố của chị cũng đành rời quê xuống thành phố thuê trọ cùng con gái để tiện bề chăm sóc. Để hai cha con có đồng ra, đồng vào, ông đi làm bảo vệ. “Các bạn bè học xong đại học đều đã có cuộc sống ổn định, công việc để nuôi bản thân, còn em thì phải sống bám bệnh viện với tương lai mịt mù”, Ánh buồn rầu.

Cánh tay của Ánh giờ dây đã nổi đầy những nốt u sần, đôi mắt buồn rượi, nhưng đằng sau đôi mắt ấy vẫn là khát khao về một tương lai tươi sáng hơn. Giá như không có căn bệnh quái ác này thì có lẽ giờ đây chị đã có một gia đình đầm ấm như bao bạn bè đồng trang lứa.

“Lá rách đùm lá nát”

Tại xóm chạy thân này đã có không biết bao nhiêu người đến sinh sống rồi ra đi... vĩnh viễn, nhưng hơn hết nơi đây luôn chứa đựng tình người. Họ yêu thương, đùm bọc, nương tựa nhau, dìu dắt nhau sống với sự lạc quan.

Có lẽ vì đồng cảm nên họ xem nhau như người thân trong gia đình, giúp đỡ và chia sẻ cùng nhau mọi vui buồn trong cuộc sống. Đối với những bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối, bệnh viện chính là nhà của họ và xóm trọ nghèo này chính là một gia đình.

clo_br_img-0219.jpg
Từ khi chồng phải chạy thận, người vợ đành rời làng quê xuống phố thuê trọ ở cùng chồng để tiện bề chăm sóc (ảnh: Kim Long)
Vì hoàn cảnh nên những bệnh nhân ở đây thường chỉ có một mình. Họ tự lo cuộc sống hàng ngày, tự mình vào viện điều trị mà không cần người thân bên cạnh chăm sóc. Dù vậy, họ không đơn độc khi luôn được mọi người trong xóm trọ hỗ trợ những lúc cần. Ví như hôm nào đi lọc thận về mệt, phải nằm nghỉ ngơi thì người khỏe mạnh sẽ hỗ trợ đi mua đồ hoặc nấu cơm dùm.

Nhưng với những người già yếu, buộc phải có người thân ở cùng để chăm sóc, chở đến viện chạy thận. Hơn 4 năm từ huyện Anh Sơn (cũ) xuống thành phố Vinh thuê phòng trọ để chạy thận khiến sức khỏe ông Nguyễn Bá Quỹ (SN 1952) suy yếu. Ông ngồi gật gù bên hành lang xóm trọ, trong khi người vợ già đang tận tâm xoa bóp vai.

clo_br_img-0234.jpg
Nắng nóng kéo dài khiến cuộc sống của các bệnh nhân thêm phần khó khăn. (ảnh: Kim Long)

Ông bà có 6 người con, các con đã yên bề gia thất. Từ khi ông phát hiện bệnh, bà đành rời bỏ làng quê xuống phố sống trong căn trọ chật chội để hỗ trợ ông lúc đau bệnh. Bà tâm sự, con cái giờ chúng nó đều có cuộc sống riêng, cuộc sống chúng nó cũng chẳng khá giả gì, thôi thì vợ chồng già chăm nhau. Thi thoảng các con xuống thăm bố mẹ thế là vui rồi.

Giữa hành lang xóm trọ nóng bức, một người bệnh lớn tuổi thở dài: Đối với những bệnh nhân thận như chúng tôi, thời gian sống có thể chỉ còn rất ngắn ngủi. Cuộc sống của chúng tôi hiện giờ chỉ như là ngọn đèn dầu leo lét trước gió mà thôi. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng vượt qua để tiếp tục sống, để tất cả mọi người thấy rằng cuộc sống này vẫn còn rất có ý nghĩa.

Sau những giờ chạy thận về, cả “xóm chạy thận” ai nấy đều nằm bệt trên giường mình. Nhưng cũng có lúc họ lại tập trung ở hành lang xóm trọ, trò chuyện rôm rả, chia cho nhau từng cốc nước chè chát. Những lúc như thế, họ kể cho nhau nghe về chuyện đời mình, gia đình, về những ước mong, hy vọng nhỏ nhoi chẳng biết bao giờ có thể thành hiện thực…

clo_br_img-0237.jpg
Trong xóm trọ nghèo, tình người luôn ấm áp khi họ giúp đỡ nhau, người khỏe chở người ốm đến bệnh viện (ảnh: Kim Long)
Nhưng tất cả mọi người ở đây đều có chung một mong muốn là trước lúc nhắm mắt xuôi tay sẽ được gặp đông đủ người thân trong gia đình mình. Bởi với những bệnh nhân chạy thận, cái chết đến với họ chỉ trong gang tấc mà thôi.

Trưa hè nắng gắt, “xóm chạy thận” càng thêm ngột ngạt. Nhịp sống nơi đây cứ âm thầm diễn ra, âm thầm như những nốt nhạc buồn - như nỗi đau bệnh tật của họ. Dù vậy, đôi khi họ vẫn tìm cho mình niềm vui nho nhỏ quanh những ván cờ, những cốc nước chè, những câu chuyện về con cháu, gia đình. Và họ lại khát khao được sống, được trở về quây quần bên gia đình, bên người thân.

Ông Nguyễn Hoàng Minh, Chủ tịch UBND phường Vinh Hưng cho biết, các bệnh nhân trọ tại “xóm chạy thận” đều đến từ các địa phương khác nhau, an ninh trật tự tại khu trọ cơ bản ổn định. Thông tin mà chính quyền nắm được thì hàng năm đều có các ân nhân đến giúp nhưng đa số họ tự kết nối với bệnh viện hoặc trực tiếp đến thăm hỏi các bệnh nhân. Các bệnh nhân chạy thận có cuộc sống rất khó khăn nên rất cần sự giúp đỡ của các mạnh thường quân.

 
 
 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết