Bài 4: Karabakh - Tái thiết sau xung đột bằng năng lượng xanh
Từ những thành phố từng bị tàn phá bởi chiến tranh đến các dự án điện mặt trời, thủy điện và Green Energy Zone, Karabakh đang trở thành nơi Azerbaijan thử nghiệm một mô hình phát triển mới, trong đó tái thiết sau xung đột và chuyển dịch năng lượng được triển khai đồng thời ngay từ điểm khởi đầu.
Trong nhiều thập kỷ, Karabakh được biết đến là một trong những khu vực xung đột kéo dài và phức tạp nhất tại Kavkaz. Những thành phố bị tàn phá, hạ tầng đổ nát và bom mìn còn sót lại sau chiến tranh từng khiến nơi đây gần như bị tách khỏi tiến trình phát triển của đất nước. Chỉ vài năm sau những thay đổi lớn về kiểm soát lãnh thổ từ năm 2020, Karabakh lại được Azerbaijan lựa chọn để triển khai Green Energy Zone (Vùng phát triển năng lượng xanh) - chương trình kết hợp tái thiết sau xung đột với chuyển dịch năng lượng trên quy mô toàn vùng.
Ngày nay, trên những vùng đất từng là chiến trường, các tuyến cao tốc mới, khu dân cư, nhà máy điện mặt trời, cụm thủy điện, hệ thống truyền tải điện và các dự án đô thị thông minh đang được triển khai đồng thời tại Aghdam, Jabrayil, Zangilan, Agali và nhiều địa phương khác. Thay vì chỉ khôi phục những gì đã bị chiến tranh tàn phá, Azerbaijan lựa chọn quy hoạch lại toàn bộ không gian phát triển, trong đó năng lượng được đặt ở vị trí trung tâm của quá trình tái thiết.
Theo chiến lược phát triển quốc gia, Karabakh và East Zangezur được quy hoạch trở thành một trong những khu vực có tiềm năng năng lượng tái tạo lớn nhất Azerbaijan với khoảng 7.200 MW điện mặt trời, 2.000 MW điện gió cùng nguồn thủy năng đáng kể trên hệ thống sông Hakari và các phụ lưu. Khu vực này được kỳ vọng giữ vai trò hạt nhân trong mục tiêu nâng tỷ trọng điện sạch của Azerbaijan, đồng thời từng bước hình thành các Green Energy Corridors kết nối khu vực Caspi với Gruzia, Thổ Nhĩ Kỳ và xa hơn là thị trường châu Âu.
Điều gây ấn tượng không chỉ nằm ở quy mô đầu tư, mà còn ở tư duy phát triển phía sau các dự án. Thay vì xem năng lượng là một hạng mục được bổ sung sau khi hạ tầng được khôi phục, Azerbaijan đặt năng lượng vào trung tâm của quá trình quy hoạch. Điện, lưới truyền tải, hạ tầng số, đô thị thông minh và các khu dân cư mới được thiết kế như những cấu phần của cùng một chiến lược phát triển dài hạn.
Ở Karabakh, năng lượng không chỉ được phát triển để tạo ra điện sạch, mà còn trở thành nền tảng của quá trình phục hồi sau xung đột - từ tái thiết hạ tầng, khôi phục sản xuất, thu hút đầu tư đến đưa người dân trở lại sinh sống. Chính cách tiếp cận đó đã biến Karabakh thành một trường hợp nghiên cứu đặc biệt, cho thấy chuyển dịch năng lượng không chỉ là câu chuyện giảm phát thải, mà còn có thể trở thành động lực để tái thiết và kiến tạo một không gian phát triển mới.
Từ vùng chiến sự đến đại công trường tái thiết
Rời Baku từ đầu giờ chiều, đoàn Baku Summer Energy School 2026 bắt đầu hành trình gần 350 km về phía tây Azerbaijan. Càng rời xa thủ đô, những khu phố hiện đại dần nhường chỗ cho các tuyến cao tốc mới, những cánh đồng rộng lớn và các dãy núi thấp của vùng Kavkaz. Sau nhiều giờ di chuyển, khung cảnh hai bên đường bắt đầu thay đổi.
Đối với nhiều học viên quốc tế, Karabakh từ lâu chỉ được biết đến qua các bản tin về một trong những khu vực xung đột kéo dài nhất không gian hậu Xô Viết. Vì vậy, không ít người hình dung điểm đến sẽ là một vùng đất vẫn còn phủ nặng dấu vết chiến tranh. Nhưng khi đoàn xe tiến gần Karabakh, điều hiện ra trước mắt lại là một hình ảnh hoàn toàn khác.
Hai bên đường là những công trường xây dựng hoạt động liên tục, các tuyến cao tốc mới, những cây cầu đang hoàn thiện và nhiều khu dân cư dần hình thành. Xe tải, máy xúc và cần cẩu xuất hiện trên hầu hết các tuyến đường chính. Xen giữa các công trình giao thông là hệ thống đường dây truyền tải điện, trạm biến áp và nhiều hạng mục hạ tầng năng lượng đang được triển khai. Toàn bộ khu vực mang dáng dấp của một đại công trường, nơi hạ tầng giao thông, năng lượng và khu dân cư được phát triển như một tổng thể thống nhất.
![]() |
| Biển cảnh báo bom mìn tại Karabakh. Dù quá trình tái thiết diễn ra khẩn trương, nhiều khu vực vẫn đang được rà phá vật liệu nổ còn sót lại sau chiến tranh. Ảnh: Tác giả |
Tuy nhiên, chiến tranh vẫn chưa hoàn toàn lùi vào quá khứ. Xen giữa những công trình mới là các biển cảnh báo bom mìn, hàng rào an toàn và những khu vực vẫn đang được rà phá vật liệu nổ. Trước chuyến đi, Ban tổ chức nhiều lần yêu cầu các học viên tuyệt đối tuân thủ lộ trình khảo sát, không tự ý rời khỏi khu vực được hướng dẫn và không tiếp cận những nơi chưa được xác nhận an toàn. Khi tận mắt nhìn thấy những biển cảnh báo dọc tuyến đường, mọi người đều hiểu rằng đó không chỉ là quy định về an toàn, mà phản ánh một thực tế: di sản của chiến tranh vẫn còn hiện hữu dưới lòng đất.
Chính sự đan xen giữa những dấu tích của chiến tranh và nhịp độ xây dựng khẩn trương đã tạo nên ấn tượng đặc biệt về Karabakh hôm nay. Một bên là những khu vực vẫn đang được rà phá bom mìn; bên kia là các tuyến đường, trường học, khu dân cư và hệ thống hạ tầng đang từng ngày hình thành. Ở đây, điện không phải là hạng mục được xây dựng sau cùng, mà là một phần của quy hoạch ngay từ đầu.
Điều gây ấn tượng nhất không chỉ là tốc độ tái thiết, mà còn là cách Azerbaijan tận dụng chính quá trình tái thiết để thử nghiệm một mô hình phát triển mới. Đó cũng là điểm khác biệt của Karabakh hôm nay và là khởi đầu cho câu chuyện Green Energy Zone.
Aghdam – từ "Hiroshima của Kavkaz" đến điểm khởi đầu của tái thiết
Điểm dừng chân đầu tiên của đoàn là Aghdam, thành phố từng được mệnh danh là "Hiroshima của Kavkaz". Cái tên ấy không xuất phát từ quy mô dân số hay diện tích, mà từ mức độ tàn phá gần như toàn diện sau nhiều thập kỷ xung đột tại Nagorno-Karabakh.
Trước khi chiến sự bùng nổ vào đầu những năm 1990, Aghdam từng là một trung tâm kinh tế, thương mại và văn hóa quan trọng của Karabakh với khoảng 40.000 cư dân. Sau khi rơi vào quyền kiểm soát của lực lượng Armenia năm 1993, thành phố gần như bị bỏ hoang trong gần ba thập kỷ. Khi Azerbaijan giành lại quyền kiểm soát vào năm 2020, phần lớn những gì còn lại chỉ là nền móng các ngôi nhà, những bức tường đổ nát và các công trình công cộng bị hư hại nặng nề.
![]() |
| Những phế tích còn sót lại tại Aghdam nằm xen giữa các khu vực đang được tái thiết, phản ánh sự đan xen giữa dấu tích chiến tranh và quá trình phục hồi. Ảnh: Tác giả. |
Đi giữa Aghdam hôm nay, điều gây ấn tượng không chỉ là những dấu tích của chiến tranh, mà còn là sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Xen giữa những phế tích còn sót lại là các tuyến đường mới đang được mở rộng, máy móc xây dựng hoạt động liên tục và những khu đất đã được san lấp để chuẩn bị cho các dự án mới. Ở nhiều nơi, những bức tường cũ vẫn đứng lặng giữa công trường đang thi công như một lời nhắc nhở về những gì vùng đất này đã trải qua. Quá khứ và tương lai dường như cùng tồn tại trong một không gian.
Thách thức lớn nhất của quá trình tái thiết không nằm ở việc xây dựng nhà cửa hay hạ tầng, mà ở những gì còn nằm dưới lòng đất. Theo các cơ quan chức năng Azerbaijan, Karabakh vẫn được đánh giá là một trong những khu vực ô nhiễm bom mìn nghiêm trọng nhất thế giới, với ước tính hơn 1,5 triệu quả mìn và vật liệu nổ còn sót lại. Vì vậy, rà phá bom mìn trở thành điều kiện tiên quyết trước khi triển khai bất kỳ dự án nào.
Điều đó cũng lý giải vì sao chuyến khảo sát của đoàn được tổ chức theo lộ trình rất chặt chẽ. Các học viên được yêu cầu tuyệt đối không rời khỏi khu vực đã được kiểm soát an toàn và luôn di chuyển theo hướng dẫn của Ban tổ chức. Khi tận mắt nhìn thấy những biển cảnh báo bom mìn dọc tuyến đường, mọi người đều hiểu rằng đó không chỉ là quy định về an toàn, mà phản ánh một thực tế: quá trình phục hồi Karabakh vẫn phải bắt đầu từ việc xóa bỏ những di sản của chiến tranh.
Đứng giữa Aghdam hôm nay, có thể cảm nhận rõ mục tiêu của Azerbaijan không chỉ là xây dựng lại một thành phố đã bị phá hủy, mà còn tạo dựng những điều kiện để người dân có thể trở lại sinh sống và khôi phục các hoạt động kinh tế.
Có lẽ, chính từ Aghdam có thể thấy rõ nhất tư duy tái thiết của Azerbaijan: không chỉ khôi phục những gì chiến tranh đã phá hủy, mà tận dụng cơ hội để kiến tạo một mô hình phát triển mới. Đó cũng là điểm khởi đầu cho câu chuyện Green Energy Zone ở Karabakh.
Điều bất ngờ nhất: Green Energy Zone
Nếu Aghdam khiến người ta nhớ đến những dấu tích còn lại của chiến tranh, thì những điểm đến tiếp theo trong hành trình khảo sát lại mang đến một hình ảnh hoàn toàn khác.
Rời khỏi khu vực thành phố cũ, đoàn tiếp tục đi qua những vùng đang được quy hoạch mới. Hai bên đường không chỉ là các công trường xây dựng nhà ở, đường giao thông và hạ tầng kỹ thuật, mà còn xuất hiện ngày càng nhiều dự án năng lượng đang được triển khai. Những vùng đất từng bị bỏ hoang nhiều năm nay dần trở thành nơi xây dựng các nhà máy điện mặt trời, thủy điện, trạm biến áp, đường dây truyền tải và các khu dân cư thông minh. Khó có thể hình dung rằng chỉ vài năm trước, chính những khu vực này vẫn còn là một phần của vùng chiến sự.
Điều đó phản ánh một lựa chọn rất khác trong chiến lược tái thiết của Azerbaijan. Thay vì khôi phục nguyên trạng hệ thống hạ tầng trước chiến tranh, quốc gia này quyết định xây dựng Karabakh thành Green Energy Zone. Theo quy hoạch quốc gia, Karabakh và East Zangezur được định hướng trở thành trung tâm năng lượng tái tạo với tiềm năng khoảng 7.200 MW điện mặt trời, 2.000 MW điện gió cùng nguồn thủy năng đáng kể trên hệ thống sông Hakari và các phụ lưu. Xa hơn, khu vực này còn được kỳ vọng trở thành một mắt xích trong các Green Energy Corridors, kết nối Azerbaijan với Gruzia, Thổ Nhĩ Kỳ và thị trường châu Âu.
Trong hành trình khảo sát, đoàn đã trực tiếp đi qua nhiều dự án đang hiện thực hóa chiến lược đó.
Tại Jabrayil, dự án Shafag Solar Power Plant công suất 240 MW do bp, SOCAR và Azerbaijan Investment Company hợp tác phát triển đang được xây dựng trên vùng đất từng chịu nhiều tác động của chiến tranh. Khi hoàn thành, nhà máy dự kiến cung cấp khoảng 500 triệu kWh điện mỗi năm, đồng thời tiết kiệm 120-150 triệu m³ khí thiên nhiên để dành cho xuất khẩu qua Hành lang Khí đốt phía Nam.
Một điểm dừng đáng chú ý khác là Agali Smart Village - ngôi làng thông minh đầu tiên được xây dựng tại Karabakh sau khi Azerbaijan giành lại quyền kiểm soát khu vực. Tại đây, hạ tầng điện, nước, giao thông, viễn thông và các dịch vụ công được quy hoạch đồng bộ ngay từ đầu, kết hợp với hạ tầng số và các giải pháp sử dụng năng lượng hiệu quả.
![]() |
| Dự án điện mặt trời Shafag tại Jabrayil là một trong những công trình tiêu biểu của Green Energy Zone, góp phần cung cấp điện sạch và tiết kiệm khí thiên nhiên cho xuất khẩu. Ảnh: Tác giả. |
Quan sát thực tế cho thấy các dự án này không được triển khai như những công trình riêng lẻ, mà là các mắt xích của cùng một quy hoạch tổng thể. Điện được xây dựng cùng với giao thông, khu dân cư và hạ tầng xã hội, tạo nền tảng cho quá trình phục hồi kinh tế - xã hội.
KARABAKH GREEN ENERGY ZONE – NHỮNG CON SỐ ĐÁNG CHÚ Ý • Hơn 30 nhà máy thủy điện đã được khôi phục hoặc xây dựng mới. • Tổng công suất khoảng 270 MW (đến giữa năm 2026). • Đồng thời triển khai nhiều dự án điện mặt trời và điện gió quy mô lớn. • Đang trở thành trung tâm phát triển năng lượng tái tạo mới của Azerbaijan. |
Đó cũng là điểm khác biệt của Green Energy Zone. Năng lượng không phải là đích đến của quá trình tái thiết, mà là điểm khởi đầu của quá trình đó. Giá trị của các dự án không chỉ nằm ở lượng điện tạo ra, mà ở vai trò của chúng trong việc khôi phục sản xuất, thu hút đầu tư và đưa người dân trở lại sinh sống.
Vì sao Azerbaijan lựa chọn Karabakh?
Nếu chỉ nhìn vào những dự án điện mặt trời, thủy điện hay các khu dân cư thông minh đang được xây dựng, nhiều người có thể cho rằng Karabakh được lựa chọn đơn giản vì sở hữu tiềm năng phát triển năng lượng tái tạo. Tuy nhiên, qua các chuyên đề tại Baku Summer Energy School 2026 và những gì quan sát được trong chuyến khảo sát thực địa, có thể thấy quyết định xây dựng Karabakh thành Green Energy Zone phản ánh một tầm nhìn phát triển rộng lớn hơn nhiều. Đối với Azerbaijan, đây không chỉ là một chương trình năng lượng, mà còn là chiến lược tái thiết, hiện đại hóa và tái định hình không gian phát triển của cả một vùng lãnh thổ.
Quy hoạch lại từ điểm xuất phát
Lợi thế lớn nhất của Karabakh là cơ hội quy hoạch gần như từ đầu sau nhiều năm chiến tranh. Thay vì khôi phục nguyên trạng hệ thống hạ tầng cũ, Azerbaijan lựa chọn xây dựng một mô hình phát triển mới, trong đó giao thông, năng lượng, cấp nước, viễn thông, khu dân cư và các khu công nghiệp được thiết kế đồng bộ ngay từ giai đoạn quy hoạch.
Đây là điều mà rất ít quốc gia có được: cơ hội tích hợp đồng thời các mục tiêu về hiện đại hóa hạ tầng, chuyển đổi số, phát triển đô thị và chuyển dịch năng lượng trên cùng một không gian phát triển.
Từ lợi thế tự nhiên đến lợi thế địa chiến lược
Bên cạnh lợi thế về quy hoạch, Karabakh và East Zangezur còn sở hữu tiềm năng lớn về điện mặt trời, điện gió và thủy điện. Tuy nhiên, điều Azerbaijan hướng tới không chỉ là phát triển nguồn điện sạch. Xa hơn, khu vực này được định vị là một mắt xích trong Green Energy Corridors – mạng lưới truyền tải điện sạch kết nối khu vực Caspi với Gruzia, Thổ Nhĩ Kỳ và thị trường châu Âu.
Chính vì vậy, Karabakh được lựa chọn không chỉ vì lợi thế tài nguyên, mà còn vì đây là nơi Azerbaijan có điều kiện xây dựng một mô hình phát triển mới, kết hợp giữa tái thiết sau xung đột, hiện đại hóa hạ tầng và nâng cao vai trò của quốc gia trong mạng lưới năng lượng khu vực.
Năng lượng trở thành nền tảng của quá trình tái thiết
Quan sát quá trình tái thiết tại Karabakh cho thấy năng lượng không được xem là một lĩnh vực phát triển độc lập, mà trở thành nền tảng của toàn bộ quá trình phục hồi sau xung đột. Từ quy hoạch đô thị, phát triển công nghiệp, xây dựng khu dân cư đến khôi phục các dịch vụ công, mọi hoạt động đều được triển khai trên cơ sở hình thành một hệ thống hạ tầng năng lượng hiện đại và ổn định.
Điều này thể hiện rõ trong cách Azerbaijan triển khai các dự án tại Karabakh. Hệ thống điện và hạ tầng truyền tải không chỉ đáp ứng nhu cầu của lưới điện quốc gia, mà còn phục vụ trực tiếp quá trình tái định cư, khôi phục sản xuất, phát triển công nghiệp và hình thành các đô thị mới. Những mô hình như Agali Smart Village cho thấy hạ tầng năng lượng, hạ tầng số và các dịch vụ công không phát triển riêng rẽ, mà được thiết kế như những thành phần của cùng một hệ thống ngay từ giai đoạn quy hoạch.
![]() |
| Agali Smart Village là ngôi làng thông minh đầu tiên được xây dựng tại Karabakh sau năm 2020, với hạ tầng điện, giao thông, viễn thông và dịch vụ công được quy hoạch đồng bộ. Ảnh: Tác giả. |
Trong mô hình đó, năng lượng không còn là "đầu ra" của phát triển, mà trở thành "hạ tầng của hạ tầng". Khi hệ thống điện được quy hoạch cùng với giao thông, cấp nước, viễn thông, hạ tầng số và khu dân cư, nó tạo điều kiện để toàn bộ hệ thống kinh tế - xã hội vận hành và phát triển.
Đó cũng chính là giá trị cốt lõi của Green Energy Zone. Điều Azerbaijan đang thử nghiệm tại Karabakh không chỉ là xây dựng các nhà máy điện mới, mà là sử dụng năng lượng như một công cụ để tổ chức lại không gian phát triển. Vì vậy, giá trị của Green Energy Zone không nằm ở số lượng nhà máy điện hay công suất lắp đặt, mà ở cách năng lượng được sử dụng để phục hồi sản xuất, thu hút đầu tư, đưa người dân trở lại sinh sống và tạo nền tảng cho một mô hình phát triển mới.
Nhìn từ Karabakh, có thể thấy chuyển dịch năng lượng không chỉ là câu chuyện giảm phát thải hay thay đổi cơ cấu nguồn điện. Trong những hoàn cảnh đặc biệt, năng lượng còn có thể trở thành động lực của quá trình tái thiết sau xung đột. Đó cũng là điều làm nên giá trị đặc biệt của Karabakh trong bức tranh chuyển dịch năng lượng toàn cầu.
![]() |
| Mô hình Green Energy Zone tại Karabakh tích hợp tái thiết hạ tầng, phát triển đô thị, năng lượng tái tạo và các Green Energy Corridors trong cùng một chiến lược phát triển. Đồ họa: Tác giả tổng hợp. |
Karabakh - không chỉ là câu chuyện của Azerbaijan
Quan sát quá trình tái thiết Karabakh cho thấy Green Energy Zone không đơn thuần là một chương trình phát triển năng lượng tái tạo, mà phản ánh một cách tiếp cận mới đối với phục hồi sau xung đột. Thay vì triển khai riêng rẽ tái thiết hạ tầng, phục hồi kinh tế và chuyển dịch năng lượng, Azerbaijan lựa chọn tích hợp các mục tiêu này trong một chiến lược phát triển thống nhất. Theo cách tiếp cận đó, năng lượng không chỉ phục vụ quá trình phát triển, mà trở thành một trong những động lực khởi đầu của quá trình tái thiết.
Cách làm này cũng phản ánh một xu hướng đang ngày càng rõ nét trên thế giới. Trong bối cảnh chuyển dịch năng lượng, biến đổi khí hậu và những biến động địa chính trị diễn ra đồng thời, năng lượng không còn được nhìn nhận đơn thuần là một ngành kinh tế hay một loại hạ tầng kỹ thuật. Ngày càng nhiều quốc gia xem năng lượng là yếu tố gắn kết giữa phát triển kinh tế, bảo đảm an ninh năng lượng, nâng cao năng lực cạnh tranh và tăng cường khả năng chống chịu của nền kinh tế trước các cú sốc trong tương lai.
Đối với Karabakh, ý nghĩa của quá trình tái thiết vì vậy vượt ra ngoài phạm vi của một vùng đất từng chịu ảnh hưởng bởi chiến tranh. Đây đang trở thành nơi Azerbaijan thử nghiệm một mô hình phát triển mới, trong đó quy hoạch hiện đại, hạ tầng số, năng lượng xanh và phát triển bền vững được tích hợp ngay từ đầu. Điều đáng chú ý không nằm ở từng dự án riêng lẻ, mà ở cách tất cả các cấu phần được thiết kế như những mắt xích của cùng một chiến lược dài hạn. Mặc dù vẫn cần thêm thời gian để đánh giá đầy đủ hiệu quả của mô hình này, những gì đang diễn ra cho thấy Azerbaijan đang hướng tới nhiều hơn việc khôi phục các thành phố đã mất; đó là xây dựng nền tảng cho một không gian phát triển mới trong tương lai.
Ở góc độ rộng hơn, câu chuyện của Karabakh cũng gợi mở một bài học đáng suy ngẫm. Chuyển dịch năng lượng không nhất thiết chỉ bắt đầu từ những nền kinh tế phát triển hay những khu vực có hạ tầng hoàn thiện. Trong nhiều trường hợp, chính những vùng đất đang được tái thiết lại có thể trở thành nơi thử nghiệm các mô hình phát triển mới, nơi hạ tầng hiện đại, năng lượng sạch và quy hoạch dài hạn được hình thành ngay từ điểm xuất phát.
Có lẽ, giá trị lớn nhất của Karabakh hôm nay không nằm ở hàng nghìn megawatt điện tái tạo sẽ được đưa vào vận hành trong tương lai, mà ở tư duy phát triển mà Azerbaijan đang thử nghiệm trên chính vùng đất này. Green Energy Zone cho thấy chuyển dịch năng lượng không chỉ là câu chuyện của công nghệ hay giảm phát thải, mà còn có thể trở thành công cụ để phục hồi kinh tế, tái thiết cộng đồng và kiến tạo những không gian phát triển mới. Chính vì vậy, Karabakh không chỉ là câu chuyện của Azerbaijan, mà còn là một trường hợp nghiên cứu đáng tham khảo đối với nhiều quốc gia đang tìm kiếm lời giải cho bài toán phát triển bền vững trong kỷ nguyên chuyển dịch năng lượng.
Khi năng lượng kiến tạo cơ hội phát triển mới
Khi đoàn xe rời Karabakh trở về Baku, những công trường vẫn sáng đèn dọc theo các tuyến đường mới mở. Xen giữa những dấu tích còn lại của chiến tranh là các dự án điện mặt trời, thủy điện, đường dây truyền tải và những khu dân cư đang dần hình thành. Hai hình ảnh tưởng như đối lập ấy lại cùng tồn tại trên một vùng đất đang bước vào một giai đoạn phát triển mới.
Điều để lại nhiều suy ngẫm sau chuyến khảo sát không nằm ở quy mô của từng dự án năng lượng hay những con số về công suất lắp đặt, mà ở tư duy phát triển mà Azerbaijan đang lựa chọn. Thay vì chỉ khôi phục những gì đã bị phá hủy, quốc gia này đang tận dụng quá trình tái thiết để kiến tạo một không gian phát triển mới, trong đó hạ tầng, năng lượng, chuyển đổi số và phát triển kinh tế được quy hoạch đồng bộ ngay từ điểm xuất phát.
Karabakh vì thế không chỉ là câu chuyện của một vùng đất sau chiến tranh. Xa hơn, đây còn là một minh chứng cho thấy năng lượng có thể đảm nhận vai trò lớn hơn nhiều so với việc cung cấp điện cho nền kinh tế. Khi được đặt trong một chiến lược phát triển tổng thể, năng lượng có thể trở thành động lực để tái thiết hạ tầng, khôi phục cộng đồng và mở ra những cơ hội phát triển mới.
Nhìn từ Karabakh, có thể thấy chuyển dịch năng lượng không chỉ là câu chuyện của công nghệ hay giảm phát thải. Đó còn là câu chuyện về cách một quốc gia sử dụng năng lượng để định hình tương lai của chính mình.
Có lẽ, giá trị lớn nhất của Karabakh hôm nay không nằm ở những megawatt điện tái tạo sẽ được đưa vào vận hành trong tương lai, mà ở thông điệp mà vùng đất này gửi tới thế giới: chuyển dịch năng lượng không chỉ tạo ra một hệ thống năng lượng mới, mà còn có thể tạo ra một mô hình phát triển mới. Green Energy Zone vì thế không chỉ là chương trình phát triển năng lượng của Azerbaijan, mà còn là một trường hợp nghiên cứu đáng tham khảo về cách kết hợp giữa tái thiết sau xung đột, an ninh năng lượng và phát triển bền vững.
Trương Hoài Nam







